Gần đây tôi đã đi xem bộ movie được chuyển thể từ tiểu thuyết Kimi no Suizo wo Tabetai của tác giả Sumino Yoru.
Nếu ban đầu nghe tên của sách thôi, có thể bạn sẽ có chút rùng mình và nghĩ đến đây có lẽ là một tiểu thuyết kinh dị. Nhưng không, nó lại là điều ngược lại đấy. Đây là một tiểu thuyết nhẹ nhàng tình cảm, đem lại nhiều cung bậc cảm xúc. Phần cuối của chuyện...
(c) Nhã Nam
Kiến thức của tôi về tác giả Higashigawa Tokuya không nhiều nhưng cách hành văn trong Nazotoki wa Dinner no Ato de (tựa Việt: Phá án ư? Cứ để sau bữa tối) cũng chính là lí do khiến tôi vừa đọc xong văn án ở đằng sau đã đem ra quầy thanh toán.
Phong cách truyện được viết theo kiểu trinh thám cổ điển mà hài hước, những suy luận bày ra trước mắt người đọc rồi thách thức...
- Mikage này, cậu sợ mẹ mình phải không? - Cậu ta hỏi.
- Ừ, thì vì mẹ cậu đẹp quá mà. - Tôi thật thà đưa ra nhận xét.
- Thì bởi, - Yuichi vừa cười vừa nhỏm dậy, đi tới và ngồi xuống chỗ sàn nhà ngay trước mặt tôi
Đó là những dòng tôi nhớ về Kitchen, cũng là những dòng mà tác giả Yoshimoto Banana cho thấy, cậu bé trong truyện đã yêu bố mình thế...
Những ai đã từng đọc Kitchen, chắc chắn sẽ nhận ra hình ảnh của Banana Yoshimoto trong Hồ. Có thể nói, Hồ là một trong những tác phẩm ngắn nhất của Banana Yoshimoto, tuy vậy, lại là một trong những tác phẩm có sức nặng và hàm súc nhất.
“Hồ” là câu chuyện đan cài hai tuyến truyện song song, giữa cuộc đời thật và dòng hồi tưởng của Chihiro, nhân vật chính. Điểm nổi bật xuyên suốt là mối
Ảnh: tranngocdiep2015
Tôi Nói Gì Khi Nói Về Chạy Bộ gây ấn tượng ngay từ những dòng đầu tiên. Lối hành văn mộc mạc, đơn giản, khắc họa cuộc sống của một nhà tiểu thuyết gia, song hành đó là một người chạy bộ. Murakiami Haruki viết lại điều ấy tại hòn đảo thiên đường Kauai, Hawaii.
“Buổi sáng, khi trời lạnh, tôi ngồi vào bàn, viết đủ mọi thứ… Cuộc sống ở đây hạnh phúc ra sao, tôi...
Đến học ở trong toa xe tưởng đã là chuyện khác rồi, vậy mà cách sắp xếp chỗ ngồi ở đây cũng kỳ lạ nốt. Ở trường khác, học sinh được bố trí ngồi một chỗ cố định. Nhưng ở đây các em được phép ngồi bất kỳ chỗ nào mà các em thích trong các buổi học
Đó là những dòng đầu tiên mà tác giả Kuroyanagi Tetsuko mở đầu cho Totto-chan Bên Cửa Sổ .
Thi thoảng, chúng ta hay nghĩ...
Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi chút trời mưa
Để nghe trên tóc, hương vừa bay đi...
Khi viết về tuổi học trò, có những câu thơ lãng mạn như thế. Quãng thời gian đã qua, khi trở thành ký ức bao giờ cũng trở nên lung linh sáng rực khi nhớ về. Tuy nhiên, giữa những ngây ngô và rung động đầu đời ấy, còn sự xuất hiện của một vẻ đẹp...
“Lòng người và lòng người không bao giờ gắn kết với nhau chỉ bởi sự hài hòa. Mà trái lại, gắn kết với nhau sâu sắc bởi tổn thương và tổn thương. Nối liền với nhau bởi niềm đau và niềm đau, bởi mong manh và mong manh. Không có sự tĩnh lặng nào mà không chứa đựng những tiếng kêu bi thống, không có sự dung thứ nào mà không đổ máu trên mặt đất, không có sự chấp...
Với 20 năm, bạn làm được gì?
Tiểu thuyết 1Q84 của tác giả Murakami Haruki được phân chia làm 2 tuyến truyện chính song song với nhau, thông qua điểm nhìn của nhân vật Aomame và Tengo, Đây là kiểu viết yêu thích của Murakami Haruki, xuất hiện trong một số tác phẩn khác của ông như Kafka Bên Bờ Biển.
Một ngày bình thường vào 20 năm trước. khi lớp học không còn ai khác sau...
Thời gian là vô hạn, sức người là hữu hạn. Trong cái hữu hạn của con người, có một điều mà chúng ta càng cố sức lại càng không thể thâu tóm hết, chính là tri thức. Tri thức khi chạm đến sách vở, toán số, tri thức khi cầm dao mổ, kim khâu... Tri thức để quên và để nhớ, để ôn lại và làm mới. Tuy nhiên, giữa vô vàn những tri thức ấy, có hai điều mà con người vẫn...